THPTNHONTRACH.CO.CC
HS-NT.CO.CC

Nơi lưu giữ kỉ niệm của học sinh trường THPT Nhơn Trạch

 
Trang ChínhTrang Chính  Trợ giúpTrợ giúp  GalleryGallery  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng Nhập  

Share | 
 

 Ảo - Thật <> Thật - Ảo

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
foreverlove

avatar

Tổng số bài gửi : 659
Join date : 30/10/2009
Age : 23
Đến từ : nEw zO'k

Bài gửiTiêu đề: Ảo - Thật <> Thật - Ảo   2010-10-20, 13:59

Nó mơ màng trong giấc ngủ dài và chợt tỉnh giấc khi có 1 giọt nước ấm áp rơi trên trán nó ,đó là giọt nước mắt của mẹ nó , nó mở mắt ra và bỗng giật mình khi mẹ nó xanh xao và gầy gọt đến bất ngờ ,Nó thều thào mà cũng không đủ sức để hỏi thăm mẹ mình . Vừa thấy nó tỉnh tỉnh dậy bà hết sức vui mừng ,đôi mắt thâm quầng vì thức đêm khóe mắt trũng sâu đẫm nước mắt bà hỏi nó dồn dập trong nước mắt vui sướng và những tiếng nấc nghẹn ngào .
_ Con tỉnh rồi à ? con có đau lắm không ? con mê man hơn 4 ngày rồi ,con làm mẹ lo quá con biết không ?
Nghe mẹ nói đến đó nó đã mơ hồ nhớ lại mọi chuyện ,nó đi sinh nhật ,lũ bạn rủ rê lôi kéo đua xe rồi tai nạn ập đến khi nó không làm chủ được tốc độ và nó lao thẳng xuống gầm 1 chiếc xe tải đang chạy ngược chiều mọi thứ xung quanh nó bỗng tối sầm lại đâu đó có tiếng hét thất thanh của lũ bạn và lao xao tiếng nhiều người lạ…..nó không không nhớ gì nữa . Toàn thân nó lỉnh kỉnh những dây truyền dịch ,đau ê ẩm cả người nhất là ở đầu và chân , mẹ nó đỡ nó ngồi dậy nó nhìn xuống đôi chân mất cảm giác của mình ,nó hốt hoảng khi cái chân phải của mình bỗng biến mất nó trừng mắt ,đưa tay sờ vào chân rồi như không tin được vào sự thật dã man này nó ôm chầm lấy mẹ ,vừa hỏi vừa khóc như 1 đứa trẻ bị giật mất kẹo .
_ Mẹ ..chân ...chân của con đâu ... rồi hả mẹ ..nó đâu rồi mẹ ơi ...con không tìm thấy chân mình ... mẹ ơi ...
Mẹ nó lặng người khi con trai của mình khóc ,bà cũng nghẹn ngào ôm chầm lấy nó mà khóc nức nở .
_ Bác sĩ nói ... chân con ... bị bánh xe tải ấy làm ....dập nát phải ...cưa đi ...vì nó quá nặng ... mẹ đau hơn con nhiều lắm ..con đừng khóc ... đừng khóc con à ....
_ Vậy suốt đời này con ... phải ngồi xe lăn sao ?.... con sẽ là 1 thằng tàn phế sao ... mẹ ơi ...con không muốn thế đâu .....
* * *
Vài tuần sau đó nó được xuất viện ,vẫn tâm trạng đau khổ đó suốt ngày nó quanh quẩn ở nhà với mẹ và với cả chiếc xe lăn nữa .Một ngày của nó trôi qua dài như 1 thế kỉ trong cái thế giới nhộn nhịp ngoài kia . Nó bắt đầu cảm thấy lạ khi gương trong nhà bị mẹ nó giấu đi hết sự tò mò khiến nó tìm 1 chiếc gương để soi lại khuôn mặt mà dường như nó đã bỏ quên từ lâu ,có lẽ là từ lúc nằm viện đén giờ ,nó tìm thấy 1 chiếc gương trong hộc tủ ,từ từ đưa lên để soi và " xoảng " chiếc gương rơi từ tay nó xuống đất vỡ vụn ,nó ngồi bệt xuống bên đống mảnh gương vở , nước mắt trào ra :
_ Mình ...có phải mình .... trong gương không ? ...tại sao... lại như vậy ...
Khuôn mặt đáng iu của nó đã khiến không ít các cô bạn trong trường say nắng biến mất thay vào đó là 1 gương mặt đầy vết tích sau vụ tai nạn do chình nó gây ra ,giờ đây nó càng không dám ra đường, sẽ không đủ tự tin để gặp kim anh ,cô bạn mà nó để ý ,vì bây giờ nó là 1 kẻ tàn phế xấu xí làm sao nó có thể làm bạn với 1 cô gái xinh đẹp như Kim Anh ,còn cả ước mơ làm luật sư của nó nữa ,tất cả đã tan biến như làn khói vô hình , nó hoàn toàn mất phương hướng ,không hy vọng , không ước mơ , không hoài bão càng không có tương lai ,nó không đáng sống trên đời này nữa chăng ? Nó suy sụp tinh thần nặng rồi đàu nó lóe lên 1 suy nghỉ táo bạo là phải tự mình gánh lấy hậu quả và chịu trách nhiệm về việc này ,nó chính là thủ phạm gây nên sự tàn phế của mình ,nó cảm thấy có lỗi với mẹ khi làm gánh nặng cho bà ,nó ân hận vì tự mình làm tổn hại đến cái thân thể lành lặn quý giá mà mẹ đã ban cho ,nó không muốn tiếp tục làm khổ mẹ nữa cũng không muốn dằn vặt chính mình ,nó tự sắp xếp kế hoạch rồi ra quyết định thực hiện vào đêm nay ....
Màn đêm cuối cùng cũng buôn xuống ,nó lạnh người khi nghỉ đến cái kế hoạch mà nó cho là sự giải thoát . Mẹ giúp nó lên giường đắp chăn vén màn cẩn thận cho con trai…bà lúc nào cũng vậy bà luôn chăm sóc nó đến từng chút xong mọi việc bà cũng về phòng nghỉ ngơi, trời về khuya mọi vật xung quanh bị bao trùm bởi 1 sự yên tỉnh đến đáng sợ , chỉ nghe được tiếng côn trùng râm ran kêu và tiếng gió rít ngoài cửa sổ ,nó từ từ ngồi dậy ,phải rất khó khăn nó mới xuống khỏi giường và lên được chiếc xe lăn ,nó đến bên giường mẹ nó nhìn bà rất lâu , 1 người đàn bà góa nuôi 1 thằng con trai đang tuổi ăn học 19 năm nay không 1 lời than vãn dẫu nó luôn gây ra nhiều lỗi lầm, dường như sau 1 ngày lao động mệt mỏi bà ngủ quá say nên cũng không hay nó đang nhìn bà ,nó đưa tay vuốt mái tóc nhuộm màu sương gió hôn lên cái trán hằn sâu những vết nhăn. Nó nắm tay bà ,bàn tay chai sần gầy guộc ,nó đắp chăn cho bà trong nước mắt rồi lăn xe ra khỏi ngoài nhìn lại ngôi nhà thân yêu 1 lần cuối cùng . Nó lăn xe ra bờ sông , nơi mà mỗi lần nó buồn thương đến đó để hít hà cái hương phù sa thơm lừng ngọt ngào hòa quyện trong gió ,những lúc ấy nó thấy tâm hồn mình dịu lại ... nó lăn xe qua cầu ,gió thổi mạnh khi trời càng về khuya , nó ngồi thật lâu để suy nghỉ về lỗi lầm của mình rồi lăn xe qua nơi danh cho người đi bộ trên cầu buôn người xuống dòng nước đang cuồn cuộn chảy ,lúc rơi trong đầu nó chỉ nghỉ đến những lúc ấu thơ được mẹ ôm vào lòng ,nghe câu hò của mẹ mỗi trưa để tìm vào giấc ngủ ,rồi bên tay nó loáng thoáng nghe tiếng mẹ nó gào khóc ...
_Đừng ...đừng bỏ mẹ ...con ơi ..đừng mà ...
đã quá muộn màng ,giờ đây nó chỉ ước cho thời gian quay trở lại để nó được làm lại từ đầu , để nó được gọi 2 tiếng thiết tha " mẹ ơi " ,để nó nói với mẹ 1 câu mà từ trước giờ không bao giờ nói được rằng :
_ Mẹ ơi con xin lỗi và con iu mẹ rất nhiều mẹ ạ "
* * *
Bỗng bên tai nó văng vẳng 1 câu quen thuộc
_ Nhóc con , giờ này còn ngủ ,bộ muốn trễ học hả ? ông luật sư tương lai ,dậy ăn sáng nè .
Nó giật mình choàng tỉnh ,nó sờ chân mình ,soi lại gương mặt mình ,nó mỉm cười rồi thở phào nhẹ nhõm ,thì ra chỉ là 1 giấc mơ ,nó đến bên mẹ ôm mẹ và thì thào ...
_ Mẹ ! con yêu mẹ .
Mẹ nó ngạc nhiên vì thái đọ kì lạ của con mình nhưng cũng xúc động quay lại ôm nó . Nó cảm thấy có 1 hơi ấm iu thương kì lạ lan tỏa dịu dàng ,nó tự nghỉ sẽ không được làm mẹ buồn ,lời mời đua xe sau tiệc sinh nhật nay nên từ chối vì chỉ có việc học mới giúp nó tự khẳng định được bản lĩnh của mình mà thôi . giấc mơ vừa rồi như rột rửa con người nó làm nó tỉnh táo và chửng chạc hơn hẳn ......
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://tech24.vn
 
Ảo - Thật <> Thật - Ảo
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
THPTNHONTRACH.CO.CC
HS-NT.CO.CC
 :: Tin Tức - Sự Kiện :: Tin Hot Hằng Ngày Của Trường THPT Nhơn Trạch :: Cẩm Nang - Nghệ thuật sống
-
Chuyển đến 
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Sosblogs.com